Thơ - ĐỒNG CHIỀU

By Nguyễn Chơn Hiền

 

Phong cảnh nông thôn                           Tranh sơn dầu NGUYỄN CHƠN HIỀN

 

ĐỒNG CHIỀU

Đồng chiều vịt thả sông quê

Bóng trâu anh cưỡi triền đê đổ dài

Biết anh đã ở sau vai

Em vờ nhìn vịt miệt mài dưới sông

Chiều nay vịt chẳng chạy đồng

Trâu anh lạc bước xuân hồng em vui

Sào dài cờ phất tới lui

Em cố tình đụng vào đùi anh đau

Tội anh lẳng lặng đứng sau

Không chịu lên tiếng chào câu cuối ngày

Ý đồ rón rén hù đây

Nguời ta mất vía hồn bay tận trời

Làm cho lũ vịt đẻ rơi

Để anh nhóm lửa nghịch chơi đốt bùn

Hả hê ăn quả trứng hun

Buồn cười vẻ mặt chú lùn rừng sâu

Em làm Bạch Tuyết - cô dâu

Anh mơ hoàng tử dâng trầu đính hôn…

                         ***

Chuyện xưa giờ cứ bồn chồn

Tìm em chẳng thấy tình chôn dưới đồng

Chiều nay anh đứng triền sông

Bến xưa vịt lội người trông cầm cờ

Bàng hoàng cô bé ngây thơ

Thả lông vịt trắng bên bờ bông lau

Nhớ xưa Trọng Thủy – Mỵ Châu

Phía sau mình ngựa tình sầu ngỗng bay

Đâu ngờ lại có một ngày

Tình cô chăn vịt đọa đày Ngưu Lang.

 CHƠN NGUYÊN

 

 

 

More...

Thơ - CHĂN TRÂU

By Nguyễn Chơn Hiền

 alt

CHĂN TRÂU

Ai bảo chăn trâu là khổ
Lưng trâu già
bày mâm cỗ liên hoan
Sen đầm mấy búp căng tròn
Bánh trái kẹo ngọt vẫn còn chiều qua
Thanh Minh lễ rước oan gia
Bên những mộ mới
cúng ba ngày đầu
Rủ nhau cả lũ đi hôi

Ai bảo chăn trâu
trần tục
Chiều tắm tiên
khỏa sóng
khúc sông quê
Gió nâng em mái tóc thề
Nghiêng nghiêng xõa nước
triền đê vắng người
Niềm vui
ở tuổi lên mười
Lưng trâu diều thả
miệng cười với mây
Chiều xuân
bè bạn vui vầy
Bắt dê bịt mắt
mình đầy bùn non
Sáo diều vi vút véo von
Tiếng tiêu vang vọng
trâu còn nhớ lâu

Chăn trâu
cũng có người hầu
Ngày xưa
Bộ Lĩnh bông lau phất cờ
Đêm nằm
ôm những giấc mơ
Kiệu tay
Người bắt
ai ngờ ngày sau
Lập trận đánh giỏi thắng mau
Vang danh Vạn thắng
đứng đầu trời Nam
Tiên Hoàng
đóng cõi Hoa Lư
Hiệu Đại Cồ Việt
cũng từ chăn trâu
Ai người là bạn tìm nhau

CHƠN NGUYÊN

More...

Thơ - NHẶT LÁ BÀNG

By Nguyễn Chơn Hiền


Một trái tim    Ảnh: Nguyễn Chơn Hiền

 

NHẶT LÁ BÀNG

Giêng hai Bàng nhuốm lửa thiên
Trời hoàng hôn tím gió miền xuân êm
Lay lay chiếc lá bên thềm
Rơi rơi nhè nhẹ thả xiêm y nàng
Tôi say đi nhặt lá Bàng
Nhặt bao nhung nhớ vào trang thơ tình
Chiều nay em nở môi xinh
Bỏ quên xiêm áo giữa đình làng quê
Gửi theo hương gió tóc thề
Hương chanh vừa gội vụng về nước chum
Hai bàn tay nhỏ khum khum
Che vòm ngực trẻ nhảy ùm xuống ao
Mang đi sóng nước chênh chao
Thu vô tầm mắt chìm vào hoàng hôn
Tôi như một kẻ mất hồn
Gửi hương cho gió môi hôn đến người
Lá Bàng tôi kết mười mươi
Thay cho xiêm áo em cười thật tươi
Chao ôi cái tuổi lên mười
Chăn trâu một thuở ai người lãng quên

CHƠN NGUYÊN

More...

Thơ - CỤ GIÀ VÀ CỤ RÙA

By Nguyễn Chơn Hiền

CỤ GIÀ VÀ CỤ RÙA

 

Bên cạnh hồ Gươm Lộc Vừng già

Có người chống gậy tóc râu hoa

Lặng ngắm Cụ Rùa trăm năm tuổi

Chân bỗng run run mắt lệ nhòa

 

Cụ ngước nhìn lên mắt dõi xa

Bên cầu Thê Húc bao người qua

Như nghe tiếng vọng ngàn năm trước

Hồn nước về bên đền Ngọc Sơn…

  * * *

 Mặt hồ lay động bóng quân vương

Ngựa hồng vang hí tiến sa trường

Cụ thấy Rùa vàng dâng kiếm báu

Ba quân tướng sĩ khấn dâng hương…

 * *  *

Cụ già cảm thấy lạnh trong xương

Bải hoải chân tay quỵ bên đường

Tôi đỡ đứng lên thương cụ quá

Tuổi già chết cóng bởi dầm sương

 

Cụ lo Rùa vàng bị trọng thương

Giận kẻ làm nên cảnh đoạn trường

Huyền tích Hồ gươm ngàn đời sống

Cụ Rùa trăm tuổi khóc Lê vương

CHƠN NGUYÊN

 

 

Rùa Hồ Gươm nổi lên mặt nước ngày 17.1.10. Ảnh: Dương Văn Chiển

 

More...

Thơ - TIỄN MỘT NGƯỜI ĐI

By Nguyễn Chơn Hiền

More...

Thơ - CỐ NHÂN

By Nguyễn Chơn Hiền



CỐ NHÂN


Chao nhớ ngày xưa chung mái trường

Ta tồi toán lý khá văn chương

Em xinh đằm thắm làn môi mọng

Đi giữa vườn xuân thật dễ thương


Ta lặng nhìn em chẳng nói chi

Bến yêu thuyền đậu tuổi xuân thì

Cõi mơ vườn nhớ vương màu mắt

Ta mãi nhìn em chẳng bước đi


Tháng năm vun đắp đôi tình nhân

Ta kẻ mộng mơ chốn hồng trần

Em đẹp tiên sa sao sánh đặng

Tình duyên bỗng chốc hóa xoay vần


Ta đứng bên sông ngắm má hồng

Tơ chùn cung phím rớt bên sông

Ghi-ta gẫy khúc buồn theo gió

Tiễn biệt người yêu đi lấy chồng


Ngày ấy hoa xoan rụng tím đồng

Mưa rây lất phất lạnh triền sông

Cô đơn gió hát lời ly biệt

Có biết rằng ta buồn ngập lòng


Chỉ trách cõi trần thế thái thôi

Buồn cho tình đẹp đã xa rồi

Nhân tình trong cõi yêu chỉ vậy

Người đã theo chồng bỏ lại tôi


Níu kéo làm chi khổ vậy trời

Xui chi gặp lại người yêu ơi!

Một mai ngắm ánh tà dương khuất

Em chắc sẽ yêu khóc một người


Tạm biệt nhau thôi em hãy cười

Dẫu cho tí nữa nước mắt rơi

Thôi nhé! hình em anh cất giữ

Mai sau sẽ gọi cố nhân ơi!


CHƠN NGUYÊN

More...

Thơ- NGUYÊN TIÊU VÀ THƠ

By Nguyễn Chơn Hiền


NGUYÊN TIÊU VÀ THƠ


Nguyên tiêu thơ thả lên trời

Tan theo bong bóng chợ đời bỏ quên

Thơ ta chưa có tuổi tên

Trèo lên đồi dốc lăn kềnh vực sâu


CHƠN NGUYÊN

THẢ THƠ

Ảnh: Nguyễn Chơn Hiền

THẢ THƠ


chung che rượu cần

Bên ché rượu cần - Câu lạc bộ Xuân Diệu





Tiếp trà đón khách - Câu lạc bộ Trường THPT Quy Nhơn


 
Đọc thơ - (Giao lưu)

More...

Thơ-ĐÁM CHĂN TRÂU NGÀY ẤY BÂY GIỜ

By Nguyễn Chơn Hiền

ĐÁM CHĂN TRÂU NGÀY ẤY BÂY GIỜ

Quán phố đông ngồi chờ thục nữ

Khổ thân trai giữa ghế cùng bàn

Bạn bè giờ có đứa làm quan

Mình thấp bé ngó nghiêng quá ngố


Trời đốt cháy cây Bàng góc phố

Lửa bay lên tím sắc trời xanh

Nhuộm cà phê đen nhánh giọt tranh

Anh nóng ruột chờ em trước ngõ


Em vụt đến nhanh như lốc gió

Trời ơi tim giật thót ra ngoài

Bao thanh  âm dìu dặt bên tai

Giai điệu đẹp cung trầm réo rắc...

                           *

                      *         *

Trò bịt mắt tuổi thơ cút bắt

Vẫn theo về trong những giấc mơ

Anh đưa tay khẽ chạm như vờ

Đôi cánh mọng ôm choàng cổ đợi


Ngực chạm ngọn lửa Bàng nóng hổi

Đốt tim anh hừng hực trong lòng

Thỏa bao ngày rạo rực chờ mong

Lá trải thảm làm chăn đệm ngủ


Em nhặt lá xếp làm nón mũ

Anh trao em vương miện quyền uy

Dưới chân mình bao kẻ ngồi quỳ

Luôn vạn tuế vương  phi bệ hạ


Đám chăn trâu bây giờ mỗi ngả

Chẳng đứa nào bẩm dạ muôn tâu

Để những chiều rắc hạt mưa ngâu

Lòng chạnh nhớ Ngưu Lang-Chức Nữ


CHƠN NGUYÊN
cây bàng lá đỏ

More...

Thơ- TÌNH BẠN THƠ

By Nguyễn Chơn Hiền


TÌNH BẠN THƠ *

Họp mặt đầu năm đậm nghĩa tình
Đệ huynh cách trở đại dương xanh
Nâng ly trưởng lão cùng chinh chiến
Hạ bút hậu sinh chuộng thái bình
Thi phú ngàn đời bàn tránh dở
Văn chương muôn thuở luận phân minh
Bùi ngùi xúc động giờ ly biệt
Hẹn gặp xuân sau hội đám đình

CHƠN NGUYÊN
------------------------------
* Họa thơ Tình bạn Blogs của bác Hồ Văn Thiện


Hôm nay 22-1-2011 Thái Anh gặp gỡ
với các bloggers  Hà Nội tại nhà hàng Bánh tôm Hồ Tây.

(Trích tư liệu blogs chị Thái Anh)


Hình ảnh gặp mặt của các anh chị và bác trưởng lão:
Thái Anh Mỵ Duy Sơn Hà Vân Hồ Văn Thiện Lê Trường Hưởng
(Trích tư liệu blogs bác Hồ Văn Thiện).

More...

Thơ- THÁNG GIÊNG

By Nguyễn Chơn Hiền



THÁNG GIÊNG

Tháng giêng nắng đè vai mẹ luống rau
Ướt đẫm lưng cha đường cày vừa ải
Đàn gà gọi nhau xúm quanh chum vại
Em đi làm về hai má đỏ au

Nắng tháng giêng nhớ đội nón che đầu
Chớ tắm sông trưa kẻo về cảm nắng
Đừng quá ham vui quên lời mẹ dặn
Vội vã chi em rơi nón trên cầu

Tháng giêng nầy mẹ ngồi xếp cơi trầu
Cha đong rượu ngon gói trà giấy bóng
Anh lại vào ra đứng ngồi nghe ngóng
Ngắm dây trầu và lặng gửi hương cau

Tháng giêng này đợi tháng giêng sau
Chiếc chõng tre trưa bà nằm ru cháu
Ôm mùa xuân tay bồng của báu
Lộc vườn nhà trổ rộ lớn mau

Tháng giêng nầy mong em nhận trầu cau
Để giêng ta trở thành chồng vợ
Cau vườn nhà một ngày kia sẽ nở
Phấn vàng rơi ủ lá trầu xanh

CHƠN NGUYÊN

More...