Thơ- ĐÁM TANG EM RỂ

By Nguyễn Chơn Hiền

ĐÁM TANG EM RỂ

Mẹ ngất lịm trên nắp áo quan
Thằng anh thương mẹ lệ tuôn tràn
Thằng em chạy nhảy ngờ cha ngủ
Chết lặng trong tim bao họ hàng

CHƠN NGUYÊN

Trở về cát bụi - Cúp xuất sắc nhất và Cúp bạc YMCA Hồng Kông giải đặc biệt xuất sắc nhất châu Á tại Ý
Ảnh: ĐÀO TIẾN ĐẠT

More...

Thơ - CHUNG CHIÊNG CÂU HÁT

By Nguyễn Chơn Hiền

alt

Lễ hội Thanh Minh ở Bắc Giang

 

CHUNG CHIÊNG CÂU HÁT

 

Gặp em Lễ hội Thanh Minh

Anh say câu hát sân đình em gieo

Chông chênh chân bước cà kheo

Nghiêng sang lá liễu trăng treo mắt huyền

Em cười má lúm đồng tiền

Nghiêng Lân nghiêng lọng nghiêng thuyền nghiêng sông

Nghiêng trời nghiêng đất nghiêng đồng

Nghiêng đình nghiêng miễu thuyền rồng theo nghiêng

Em dâng khay rượu chung chiêng

Khói hương trầm cũng chao nghiêng lên trời

Van em ngừng hát lả lơi

Kẻo không lở đất long trời mất thôi

 

CHƠN NGUYÊN

More...

Thơ -THÁNG BA

By Nguyễn Chơn Hiền

THÁNG BA

"Thanh Minh trong tiết tháng ba"
Em cười đẹp tựa cánh hoa núi rừng
Tháng ba mật ngọt quá chừng
Anh làm ong đến chúc mừng môi em

CHƠN NGUYÊN

More...

Thơ- HẠT CÁT VÀ BÃI BỒI

By Nguyễn Chơn Hiền

HẠT CÁT VÀ BÃI BỒI

 

Nếu như em là hạt cát

Anh sẽ nhân lên thành bãi bồi

Anh sẽ lăn lên mãi không thôi

Trò con trẻ bây giờ anh vẫn nhớ

 

Có thể em vô tình vô cớ

Vào mắt anh chẳng thấy đường đi

Em ơi em chẳng có hề chi

Anh sẽ vùi mình vào cát bỏng

 

CHƠN NGUYÊN

More...

Thơ - DÒNG SÔNG QUÊ MẸ

By Nguyễn Chơn Hiền


Sông và cầu Gò Bồi (Quê ngoại Nhà thơ Xuân Diệu)  Ảnh: NGUYỄN CHƠN HIỀN

 

DÒNG SÔNG QUÊ MẸ

 Dòng sông ai khéo đặt tên
Phải chăng bên lở làm nên Gò Bồi
Sinh ra từ thuở nằm nôi
Đã nghe câu hát bà tôi trưa hè
Kẽo ca kẽo kẹt chõng tre
Bến sông nước mắm thuyền bè vào ra
Thương em anh ghé lại nhà
Thưa ba với mẹ đặng mà rước dâu
Thương anh mưa nắng dải dầu
Dưới trăng rằm sáng bên cầu trao duyên
Anh về bán ruộng mua thuyền
Em làm nước mắm dây chuyền buôn xa
Nồm nam buồm lộng căng ra
Thuyền vào Phan Thiết mua quà cho em

 * * *

Xuân qua hè lại trước thềm
Bây giờ Bà đã ngủ êm bên làng
Mẹ giờ mồ cũng đàng hoàng
Dòng sông trải lụa nắng vàng thuyền trôi
Tôi về ngắm Vạn Gò Bồi
Bến sông quê mẹ lặng ngồi thả thơ

CHƠN NGUYÊN

 

More...

Thơ - Quà tặng Mồng Tám tháng Ba

By Nguyễn Chơn Hiền

 

QUÀ TẶNG MỒNG TÁM THÁNG BA

Có gì đâu để tặng em
Thân anh giờ cũng đã thèm. Tháng năm...
Anh nhìn trời cõi xa xăm
Viết lên ba chữ* để chăm cuộc tình

CHƠN NGUYÊN

---------------------
* I love you.

More...

Thơ - ĐỒNG CHIỀU

By Nguyễn Chơn Hiền

 

Phong cảnh nông thôn                           Tranh sơn dầu NGUYỄN CHƠN HIỀN

 

ĐỒNG CHIỀU

Đồng chiều vịt thả sông quê

Bóng trâu anh cưỡi triền đê đổ dài

Biết anh đã ở sau vai

Em vờ nhìn vịt miệt mài dưới sông

Chiều nay vịt chẳng chạy đồng

Trâu anh lạc bước xuân hồng em vui

Sào dài cờ phất tới lui

Em cố tình đụng vào đùi anh đau

Tội anh lẳng lặng đứng sau

Không chịu lên tiếng chào câu cuối ngày

Ý đồ rón rén hù đây

Nguời ta mất vía hồn bay tận trời

Làm cho lũ vịt đẻ rơi

Để anh nhóm lửa nghịch chơi đốt bùn

Hả hê ăn quả trứng hun

Buồn cười vẻ mặt chú lùn rừng sâu

Em làm Bạch Tuyết - cô dâu

Anh mơ hoàng tử dâng trầu đính hôn…

                         ***

Chuyện xưa giờ cứ bồn chồn

Tìm em chẳng thấy tình chôn dưới đồng

Chiều nay anh đứng triền sông

Bến xưa vịt lội người trông cầm cờ

Bàng hoàng cô bé ngây thơ

Thả lông vịt trắng bên bờ bông lau

Nhớ xưa Trọng Thủy – Mỵ Châu

Phía sau mình ngựa tình sầu ngỗng bay

Đâu ngờ lại có một ngày

Tình cô chăn vịt đọa đày Ngưu Lang.

 CHƠN NGUYÊN

 

 

 

More...

Thơ - CHĂN TRÂU

By Nguyễn Chơn Hiền

 alt

CHĂN TRÂU

Ai bảo chăn trâu là khổ
Lưng trâu già
bày mâm cỗ liên hoan
Sen đầm mấy búp căng tròn
Bánh trái kẹo ngọt vẫn còn chiều qua
Thanh Minh lễ rước oan gia
Bên những mộ mới
cúng ba ngày đầu
Rủ nhau cả lũ đi hôi

Ai bảo chăn trâu
trần tục
Chiều tắm tiên
khỏa sóng
khúc sông quê
Gió nâng em mái tóc thề
Nghiêng nghiêng xõa nước
triền đê vắng người
Niềm vui
ở tuổi lên mười
Lưng trâu diều thả
miệng cười với mây
Chiều xuân
bè bạn vui vầy
Bắt dê bịt mắt
mình đầy bùn non
Sáo diều vi vút véo von
Tiếng tiêu vang vọng
trâu còn nhớ lâu

Chăn trâu
cũng có người hầu
Ngày xưa
Bộ Lĩnh bông lau phất cờ
Đêm nằm
ôm những giấc mơ
Kiệu tay
Người bắt
ai ngờ ngày sau
Lập trận đánh giỏi thắng mau
Vang danh Vạn thắng
đứng đầu trời Nam
Tiên Hoàng
đóng cõi Hoa Lư
Hiệu Đại Cồ Việt
cũng từ chăn trâu
Ai người là bạn tìm nhau

CHƠN NGUYÊN

More...

Thơ - NHẶT LÁ BÀNG

By Nguyễn Chơn Hiền


Một trái tim    Ảnh: Nguyễn Chơn Hiền

 

NHẶT LÁ BÀNG

Giêng hai Bàng nhuốm lửa thiên
Trời hoàng hôn tím gió miền xuân êm
Lay lay chiếc lá bên thềm
Rơi rơi nhè nhẹ thả xiêm y nàng
Tôi say đi nhặt lá Bàng
Nhặt bao nhung nhớ vào trang thơ tình
Chiều nay em nở môi xinh
Bỏ quên xiêm áo giữa đình làng quê
Gửi theo hương gió tóc thề
Hương chanh vừa gội vụng về nước chum
Hai bàn tay nhỏ khum khum
Che vòm ngực trẻ nhảy ùm xuống ao
Mang đi sóng nước chênh chao
Thu vô tầm mắt chìm vào hoàng hôn
Tôi như một kẻ mất hồn
Gửi hương cho gió môi hôn đến người
Lá Bàng tôi kết mười mươi
Thay cho xiêm áo em cười thật tươi
Chao ôi cái tuổi lên mười
Chăn trâu một thuở ai người lãng quên

CHƠN NGUYÊN

More...

Thơ - CỤ GIÀ VÀ CỤ RÙA

By Nguyễn Chơn Hiền

CỤ GIÀ VÀ CỤ RÙA

 

Bên cạnh hồ Gươm Lộc Vừng già

Có người chống gậy tóc râu hoa

Lặng ngắm Cụ Rùa trăm năm tuổi

Chân bỗng run run mắt lệ nhòa

 

Cụ ngước nhìn lên mắt dõi xa

Bên cầu Thê Húc bao người qua

Như nghe tiếng vọng ngàn năm trước

Hồn nước về bên đền Ngọc Sơn…

  * * *

 Mặt hồ lay động bóng quân vương

Ngựa hồng vang hí tiến sa trường

Cụ thấy Rùa vàng dâng kiếm báu

Ba quân tướng sĩ khấn dâng hương…

 * *  *

Cụ già cảm thấy lạnh trong xương

Bải hoải chân tay quỵ bên đường

Tôi đỡ đứng lên thương cụ quá

Tuổi già chết cóng bởi dầm sương

 

Cụ lo Rùa vàng bị trọng thương

Giận kẻ làm nên cảnh đoạn trường

Huyền tích Hồ gươm ngàn đời sống

Cụ Rùa trăm tuổi khóc Lê vương

CHƠN NGUYÊN

 

 

Rùa Hồ Gươm nổi lên mặt nước ngày 17.1.10. Ảnh: Dương Văn Chiển

 

More...